Life

The Moffatts…

Dọn tủ, vô tình lại thấy cái hộp cũ, mở ra là biết bao kỷ niệm ngày xưa ùa về. The Moffatts là nhóm nhạc tôi vô cùng yêu thích, thần tượng đời đầu cho đến bây giờ vẫn nghe dù các anh đã già. Nhà có phụ huynh dạy tiếng anh, chưa kể bà ngoại là giảng viên tiếng pháp, tôi được vinh dự nghe những bài hát bất hủ từ nhỏ, nhưng chả hiểu cái gì cả. Ông bà tôi chỉ nghe Michael Jackson, lần nào cũng bật đi bật lại mấy bài, ngày bé tôi cứ thắc mắc sao lại có cái chú tóc xoăn đứng hét à á a suốt thế. Bố mẹ tôi có quyển lời các bài hát tiếng anh, tôi hay mở băng cassette ra nghe, lẩm nhẩm hát theo. Nhưng cho đến giờ bài hát tôi thuộc nhất trong quyển sách đó là Que Sera, bài mà tôi hay hát nhất ngày đó là Don’t cry, Johnny. Mãi tận lên lớp 5, tôi mới biết thế nào là MTV, thế nào là còn có rất nhiều nghệ sĩ khác chứ không phải mỗi ông chú tóc xoăn kia. Khi đó, những Boyzone, BSB, 911… đang làm mưa làm gió, tôi nghe say mê, nhưng phải đến khi thấy The Moffatts tôi mới biết cảm giác thần tượng ai đó. Tôi thuộc làu những Miss you like crazy, If life is so short, Misery… rồi đi mò ở những hàng lưu niệm mua ảnh, sổ in hình nhóm. Ngày đó internet chưa phổ biến như bây giờ, chỉ có thể đọc báo Hoa học trò hay xem MTV để cập nhật tin tức, tôi nhớ ngày tôi học lớp 6, đọc báo thấy tin Scott có người yêu, tôi đã khóc như mưa. Chị tôi bảo mày dở hơi à mà khóc vì cái thằng ở đâu đâu, nó còn chả biết mày là ai, biết là thế nhưng trái tim yếu đuối vẫn cứ đau lòng. Năm lớp 7, The Moffatts sang biểu diễn, nhưng lại chỉ ở trong Sài Gòn, lòng tôi lại buồn. Lớp bên cạnh có cô bạn cũng thần tượng giống tôi, 2 đứa cứ gặp nhau là sẽ nói chuyện về thần tượng, ngày nhóm biểu diễn, chúng tôi vừa đi học về vừa tiếc, chốc lại đoán chắc giờ các anh đang thay đồ, chắc giờ các anh đang ăn… Mà thật ra các anh có ra Hà Nội thì chúng tôi cũng chả có tiền mà mua vé đi xem, nhưng mà ước ao thì vẫn cứ là ước ao, không ai đánh thuế cả. 23 năm sau, các anh lại 1 lần nữa quay lại Việt Nam, lần này ra cả Hà Nội, nhưng tôi vẫn lại lỡ hẹn lần nữa, không phải vì không đủ tiền mua vé mà vì tôi không ở Hà Nội ngày đó. Năm kia, tôi đã tăm tia được thông tin về tour diễn của nhóm, đã lên kế hoạch và ngồi săn vé, nhưng mà dịch covid bùng phát, mọi thứ đều phải hủy bỏ, nhóm cũng chẳng thực hiện được hết tour lưu diễn đó.

Đến bây giờ, dù tuổi già đang sầm sập kéo đến, dù đã có thêm nhiều thần tượng khác, nhưng The Moffatts vẫn mãi luôn là 1 tượng đài không bao giờ phai trong lòng. Tuổi teen của tôi ngày đó không được đầy đủ như thế hệ trẻ bây giờ, tin tức không thể update thường xuyên, đến đĩa nhạc cũng chỉ là tiết kiệm mãi mới có thể lên Hàng Bông mua cái đĩa 15k, nghe mấy lần là xước. Ngày đó, cuối tuần ngồi hóng MTV most wanted trên tivi, chỉnh đài FM để nghe Quick&Snow show, cảm giác vui sướng khó tả khi được nghe bài hát mình thích, nghe những lá thư đầy tình cảm mà những VJ Diễm Quỳnh, Anh Tuấn, Quang Quick, Ngọc Anh Snow đọc. Bây giờ thích là có thể mở Spotify, Youtube ra là nghe, dễ dàng biết bao nhiêu, nhưng tôi lại không còn cái cảm giác háo hức ngồi chờ để được nghe nhạc như ngày xưa nữa rồi…