Trip

France – Italia (10): Trải nghiệm mây mù trên đỉnh núi

Torino cũng giống như Rome, có vẻ không thích chúng tôi nên chào đón bằng những cơn mưa, thật chán làm sao. Theo như dự định ban đầu thì chúng tôi sẽ thuê xe tự lái, do xe nhà chị Vui chỉ có thể chở được thêm 2 người, mà chúng tôi có tận 5 người. Nhưng thời tiết quá xấu, mưa suốt nên sẽ rất khó cho chúng tôi nếu lái xe mà không quen đường, Fulvio – chồng chị Vui cứ liên tục giục chị gọi cho tôi hỏi xem tình hình dự tính như thế nào suốt từ lúc chúng tôi ở Pháp đến khi sang đến đây. Khi đến Rome, thấy tình hình mưa gió là tôi báo hủy thuê xe luôn, bảo toàn được số tiền, chị Vui thì chạy khắp nơi hỏi thuê xe có lái giúp chúng tôi. Ở bên này, thuê xe có lái siêu đắt, và người ta cũng không phục vụ tận tình như ở VN đâu, nên chị khá lo lắng, cuối cùng, chị nghĩ ra được 1 phương án, đó là hỏi chính Lorenzo, con trai riêng của Fulvio, chị năn nỉ anh chàng xin nghỉ 1 ngày để lái xe đưa chúng tôi đi, và chúng tôi sẽ trả tiền cho cậu ta, thương lượng 1 hồi thì chốt giá 250E.

Chị hẹn chúng tôi lúc 9h sáng, nhưng mới 8h30 thì xe đã đến, chúng tôi trải qua 1 đêm trên tàu nên khá mệt, thành ra nguyên ngày đầu ở Torino, chúng tôi ai nấy đều mặt mũi ỉu xìu, mệt mỏi, nhưng ngủ 1 giấc thoải mái, tinh thần ai nấy cũng đều tốt, tràn đầy hứng khởi đi chơi. Chúng tôi đi xuống, cả nhà chị Vui đang đứng chờ ở dưới, chị Vui giới thiệu các bạn tôi với Fulvio và Lorenzo, rồi nhanh chóng chia làm 2, tôi và Diệp ngồi cùng xe với chị, còn Nguyệt, Đinh và Linh ngồi xe Lorenzo. Lúc lên xe, tôi thấy Sebi, con trai chị Vui đang ngồi trong xe, khỏi phải nói tôi vui thế nào khi gặp lại con rể tương lai của mình, tôi ôm Sebi và hỏi chuyện, Sebi nói vẫn nhớ VN, hẹn năm sau sẽ lại về chơi.

Điểm đến ngày hôm nay là Sacra di San Michele, hay còn được gọi là Tu viện Thánh Michael, là một khu phức hợp tôn giáo trên Núi Pirchiriano, nằm ở phía nam của Val di Susa trên lãnh thổ của đô thị Sant’Ambrogio di Torino. Trên đường đi, chị Vui có chỉ cho chúng tôi thấy đỉnh núi phía xa, nếu không mưa thì chị có thể đưa chúng tôi đến đó, nhưng do mưa thì sẽ rất nguy hiểm, có thể gặp tuyết lở. Thời gian di chuyển mất khoảng 40p, trời mưa nhỏ và nhiều sương mù, cũng vì thế mà có lẽ hôm nay vắng hơn mọi khi, chúng tôi đỗ xe được ở gần, chứ chị Vui bảo rằng mọi khi có mà phải đỗ ở tít phía dưới xa rồi đi bộ lên.

Chúng tôi đi bộ trên con đường dốc thoai thoải, gần đến nơi thì ghé vào quán café để ăn sáng, uống café cho ấm. Hôm nay là 1 ngày rất lạnh, lên trên núi lại càng lạnh hơn, tôi gọi 1 cốc socola nóng cho tôi và Linh uống chung, ít nhất nó sẽ giúp 2 chị em có thêm năng lượng. Xong xuôi, mọi người cùng đi lên Sacra di San Michele, nơi này được xây dựng từ năm 313 và hoàn thiện dần trong suốt hơn 200 năm, tuy rằng cũng đã bị phá hủy đôi chút, nhưng nó vẫn giữ vững được nét đẹp cổ kính và sự vững chãi. Trên đường đi, có nhiều hoa và chúng tôi có thể thấy quả thông non trên cây, Fulvio liền giải thích bằng tiếng Ý về quả thông sẽ được dùng như thế nào, chị Vui vừa quay sang để giải thích, tôi liền hỏi “ Fulvio bảo đập ra đúng không chị?”, bà ý cười sướng bảo “hóa ra vẫn nhớ tiếng Ý à, vẫn hiểu được là tốt rồi”.

Khi chúng tôi lên đến đỉnh, trời đã tạnh mưa, sương mù cũng tan dần, có thể nhìn thấy được vùng Piemonte hiện ra ở phía dưới. Chụp choẹt chán chê, chúng tôi đi xuống, gặp 1 ông cụ đi bán phô mai và sữa tự làm, nghe chị Vui giới thiệu về sự ngon của đồ handmade trên núi, mọi người hào hứng ghé vào ăn thử và mua mang về. Tôi thì vốn không thể ăn hay ngửi được các loại bơ, sữa, phô mai nên không hào hứng cho lắm, thấy ông cụ có bán bánh, tôi liền mua 1 túi bánh đủ các vị.

Rời Sacra di San Michele, chúng tôi đi đến hồ mà chúng tôi thấy trên đường đi đến đây, Fulvio có chút nhầm lẫn nên lái xe lòng vòng 1 hồi mới tìm được đúng đường đến hồ. Bên cạnh hồ có 1 nhà hàng, chúng tôi liền ghé vào ăn trưa, đó cũng là lần đầu tiên chúng tôi được thử món thịt bò sống nghiền với hành tây, rất thơm và ngọt.

Lúc đi Hàn tôi cũng từng thử món thịt bò sống với trứng, nhưng mà tôi không thấy hợp gu mình cho lắm nên không thích, nhưng khi ăn ở đây thì phải công nhận món này rất ngon. Chị Vui vẫn luôn là người kết nối mọi người với nhau, cả bọn ngồi say sưa nghe chị kể chuyện mà không để ý thời gian, tôi nhìn đồng hồ, đã gần 3h chiều, vội nhắc mọi người phải đi thôi nếu không sẽ không kịp thời gian.

Trời bắt đầu mưa nặng hạt, càng đi càng mưa, mà mục tiêu tiếp theo của chúng tôi là sân vận động Allianz, sân nhà của đội Juventus. Fulvio ban đầu lo ngại rằng nếu chúng tôi muốn vào tham quan thì sẽ không kịp thời gian đi tiếp chỗ khác, nhưng bọn tôi bảo rằng chỉ muốn đến chụp ở bên ngoài thôi.

Mưa to, đến nơi thì thật khó mà nhìn thấy rõ mọi thứ, nhưng tôi, Diệp và Đinh vẫn lao ra ngoài để chụp vội vài bức ảnh, trong khi Nguyệt và Linh ngủ say trên xe. Hoàn thành xong công cuộc check in, chúng tôi tiếp tục lên đường trong cơn mưa nặng hạt để đến với biểu tượng của Torino – Superga.

Fulvio sinh ra và lớn lên ở Torino, ông ấy bảo với tôi rằng Superga là biểu tượng của nơi này, đứng ở đâu cũng có thể nhìn thấy Superga, nhưng đây là lần đầu tiên trong gần 60 năm cuộc đời của ông mới thấy Superga biến mất trong mây mù. Bên trong Superga là nhà thờ, tôi có thể thấy cha xứ đang nghe 1 người thỉnh tội, thấy những người ngồi cầu nguyện, có đoàn du khách đang đi ngắm từng bức tường, từng tượng chúa… tất cả đều yên tĩnh, nếu có tiếng nói thì đều là những tiếng thì thầm rất nhỏ, không ai muốn phá hỏng bầu không khí ở đây.

Đi ra ngoài, chị Vui dẫn chúng tôi đến nơi tưởng niệm đội bóng Torino, cũng chính trong 1 ngày mây mù như thế này 75 năm trước, máy bay chở Grande Torino đã đâm vào Superga và toàn bộ 31 người trên máy bay đều tử nạn. Khi đó, Torino đang thống trị giải serie A, và họ là thế hệ vĩ đại của Torino, thậm chí ngày 11/5/1947, trong trận đấu với Hungary, đội tuyển Ý ra sân với 10 người trên sân là cầu thủ của Torino, chỉ 1 người duy nhất không phải là thủ môn Lucidio Sentimenti, thuộc biên chế Juventus. Khi tôi tìm hiểu về thảm họa này, tôi được biết rằng đội bóng đã từng được nghe kể về 1 giấc mơ, ngay trước lúc họ gặp nạn chỉ hơn 2 tiếng, đó là khi máy bay hạ cánh tại sân bay Barcelona để tiếp nhiên liệu. Tại đây, các cầu thủ Torino gặp những người đồng nghiệp bên phía AC Milan, trong số này có Riccardo Carappellese, người sau này sẽ khoác áo Il Toro. Như điềm báo, chính Carappellese tiết lộ cho tất cả biết rằng mình từng mơ thấy toàn bộ đội hình Torino gặp nạn. Cho đến ngày nay, chưa bao giờ Torino quên thảm kịch này, khi chúng tôi đến đây, hoa tươi và những dải băng tưởng niệm vẫn ngập tràn ở đó, tôi đứng mặc niệm 1p rồi đi lại gần đọc tên từng người, từng dòng chữ trên cuốn sổ lưu niệm. Lorenzo rất ngạc nhiên, quay sang nhìn tôi ý muốn hỏi “mày hiểu à?” tôi bảo rằng “tao đọc được, vẫn hiểu được chút, nghe cũng vẫn được, chỉ không nói được, tao học tiếng Ý cùng 1 thầy giáo với chị Vui đấy”, cậu ta liền gật gù cười.

Trong lúc chờ Fulvio và Lorenzo đánh xe ra, tôi và chị Vui ôn lại kỷ niệm về ông thầy dạy tiếng Ý của bọn tôi – Davide, nổi tiếng đẹp trai, sát gái, và cũng tí chết vì gái. Đi ngủ với hoa có chủ, suýt bị tóm tại trận, vội nhảy từ trên tầng 2 xuống đất để chuồn thì bị gãy chân, chị Vui bảo sau quả đó gia đình phải đưa về Ý chữa trị vì bị khá nặng, tuy hơi tiếc cho giai đẹp nhưng mà đó cũng là cái giá phải trả cho cái tội lăng nhăng thôi. Ngày xưa lúc học, lớp tiếng Ý của tôi tuy ít người, nhưng luôn đi học đủ chỉ vì mê vẻ đẹp trai của thầy, trong khi những buổi học ông thầy già thì chúng nó liên tục nghỉ. Đến khi vào làm ở kiểm toán, tôi và chị Vui mới biết hóa ra cùng học chung 1 thầy, nhưng khác địa điểm và thời điểm, tiếng Ý cũng là cầu nối gắn kết 2 chị em lại với nhau, dù chỉ làm việc cùng nhau chưa đầy 1 năm nhưng lại thân nhau đến tận bây giờ, cũng đã 15 năm rồi.

1 ngày dài kết thúc với chuyến đi chơi thật vui và nhiều kỷ niệm, sau khi đưa chúng tôi về, chị Vui hẹn ngày mai chúng tôi qua nhà chị chơi. Thêm 1 tối nữa chúng tôi lại lượn vào siêu thị, mua thêm mì tôm và ít bánh kẹo, hoa quả, lại tiếp tục ăn heo thì, nhưng buổi tối khá rảnh nên cả lũ quyết định ngồi xem phim. Trục trặc kết nối nên cuối cùng chúng tôi ngồi xem hết review của cả 3 phần phim Taken, xong rồi thì đi ngủ sớm, để dành ngày cuối ở Torino sang nhà chị Vui chơi. (To be continued…)