Eat

Thưởng thức Omakase ở Kappou Ishida

Là người thích đồ ăn Nhật, tôi đã từng thử qua khá nhiều nhà hàng Nhật ở Hà Nội, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thưởng thức Omakase. Trong tiếng Nhật, Omakase xuất phát từ động từ “Makasu” – có nghĩa là “tin tưởng”. Bạn có thể hiểu nôm na là “Hãy cứ tin tưởng để đầu bếp quyết định cái gì là quan trọng nhất.”. Khi thưởng thức Omakase, bạn không cần phải giải thích về khẩu vị, sở thích và càng không được quyền gọi món. Đặt chân đến Kappou Ishida, ấn tượng đầu tiên là không gian yên tĩnh, bạn bước từng bước lên bậc đá, đi qua 1 cái hồ cá koi nhỏ, cánh cửa tự động mở ra cùng với lời chào đón của nhân viên. Vốn dĩ đã nghĩ rằng đi 2 người thì chắc sẽ được ngồi ở quầy counter để có thể trực tiếp nhìn đầu bếp chế biến, nhưng lại được đưa lên tầng 2 vào phòng.

Điều mà tôi được biết là khi đã chọn ăn Omakase thì đầu bếp sẽ là người quyết định món bạn sẽ được ăn, nên nếu bạn bị dị ứng thì lựa chọn ăn kiểu này khá mạo hiểm, thế nên khi bạn nhân viên rất nhẹ nhàng hỏi chúng tôi có bị dị ứng cái gì không, tôi hơi bất ngờ, thật may là chúng tôi đều không dị ứng gì, mà nếu có thì uống thuốc vào là ok. Trong khi chờ đợi, chúng tôi ngồi uống trà nóng, ngắm Hồ Tây, ngắm không gian trong phòng, căn phòng đơn giản nhưng rất ấm cúng. Trên bàn có 1 cái chuông để gọi nhân viên, tôi ấn 1 lần không nghe thấy tiếng gì, ấn hẳn 5 lần cho chắc, vẫn không nghe thấy gì, tự nhủ chắc chuông để làm cảnh thì bạn nhân viên gõ cửa đi vào, hóa ra chuông có tác dụng thật.

Món ăn lần lượt được đưa lên, chậm rãi, từ từ đủ để thực khách có thể lần lượt thưởng thức và cảm nhận được từng món. Khi đưa món nào lên, nhân viên cũng chậm rãi giới thiệu với chúng tôi tên, nguyên liệu làm nên món ăn đó, cách dùng chúng ra sao. Cảm nhận đầu tiên của tôi là đẹp, không quá cầu kỳ nhưng lại khiến cho mình có cảm giác muốn thưởng thức ngay. Về cơ bản, tôi ăn nhạt hơn so với mọi người, nên có lẽ các món ăn ở đây đều hợp khẩu vị của tôi. Món khai vị lạ miệng, bạn cảm nhận đầu tiên là vị ngọt, nhưng đến miếng thứ 2, bạn sẽ cảm nhận được 1 chút nồng trong đó. Trứng hấp ở đây cũng khác hẳn với những loại trứng hấp tôi từng ăn, màu sắc cũng khác biệt, cảm nhận được rõ vị tôm hùm ngọt lịm ngay từ thìa đầu tiên. Từng miếng sashimi tươi, mềm, được thái và tỉa rất khéo, cá nướng cũng vừa đủ để cảm nhận được thịt cá thơm ngọt. Tráng miệng lại đúng món bánh mochi giọt nước mà tôi thích, cảm giác ngồi xẻ bánh, rắc bột rồi tưới mật mía lên cũng rất thú vị.

Do không biết được mình sẽ ăn món gì tiếp theo, nên chờ đợi cũng là 1 điều thú vị, bạn sẽ hồi hộp không biết tiếp theo sẽ là bất ngờ gì đang chờ đón mình. Đến với Omakase, có quy tắc “3 không” : không gọi món, không hỏi giá, không kén cá chọn canh; thế nên hãy chuẩn bị tài chính kha khá nếu bạn muốn thưởng thức, vì quả thật là không hề rẻ chút nào, nhưng đúng là đắt xắt ra miếng. Khi đi xuống để ra về, tôi bước nhẹ nên không có tiếng bước chân mấy, do đó tôi có thể được thấy cảnh bếp trưởng Takahiro đang ngồi thảnh thơi trên ghế nói chuyện với những nhân viên khác, họ cười thật tươi, cảm giác không khí rất ấm cúng. Thấy chúng tôi đi xuống, ngay lập tức ông rời khỏi ghế, tiến đến cúi chào và nói lời cảm ơn cùng nhân viên của mình. Tôi đã đánh giá cho nhà hàng mọi mặt đều ở mức rất tốt, nhưng đó là cảm nhận của riêng tôi, còn bạn, nếu muốn đánh giá thì hãy thử 1 lần thưởng thức và cảm nhận xem sao.