Ngày tiếp theo của chuyến đi là 1 ngày chủ nhật đầy nắng, chúng tôi lại đi ra ga để đi tàu đến Cannes. Lần này đã có kinh nghiệm nên chúng tôi thao tác mua vé ở máy bán vé rất nhanh và dễ dàng, thời gian đi tàu mất hơn 40p để đến Cannes. Khi đến nơi, chúng tôi xem bản đồ rồi nhanh chóng đi đến điểm đến đầu tiên là nơi diễn ra liên hoan phim Cannes hàng năm. Nếu đúng như mọi năm thì khi chúng tôi đến, nơi này sẽ rất đông đúc và sôi động, biết đâu có cơ may nhìn thấy những ngôi sao nổi tiếng dạo bước trên thảm đỏ, thế nhưng năm nay liên hoan phim lại tổ chức muộn hơn mọi năm, xem ra chúng tôi không có duyên với nó rồi. Palais des Festivals et des Congrès – Cung Lễ hội và Đại hội, khi không có liên hoan phim Cannes thì nó cũng không có gì đặc sắc lắm, điểm nhấn là nó nằm cạnh biển và có trải 1 đoạn thảm đỏ ngắn cho du khách có thể chụp ảnh check in, tạo cảm giác như mình cũng bước trên thảm đỏ như những minh tinh. Có 1 đoạn nhỏ từ cửa chính đi men theo Cung Đại hội được làm giống như Đại lộ Danh vọng ở Hollywood, cũng gắn tên các ngôi sao, tôi bước được vài bước, nhìn được vài cái tên thì thấy hơi chán nên thôi, đi thẳng cho nhanh. Hồi đi Hàn, ở Busan cũng có 1 con đường tương tự, nhưng nó in dấu chân của các nghệ sĩ, có cả chữ ký, mỗi tội nó lại nằm ở chợ đêm, nên tôi không thể nào đánh giá cao cái con đường đó được, chả có tí nghệ thuật nào hết.

Rời khỏi Cung Đại hội, chúng tôi đi tiếp, có 1 quảng trường với 1 đài phun nước, xung quanh là rất nhiều quán ăn và café, trời nắng ấm, tôi rất thích cái nắng này, thích phơi mình dưới nắng, mỗi tội cởi áo khoác ra thì vẫn lạnh nên lại mặc áo khoác vào. Nhìn đồng hồ cũng gần 12h rồi, chúng tôi quyết định lấp đầy cái dạ dày đã rồi mới đi tiếp. Ngay cạnh chỗ chúng tôi đứng có 1 nhà hàng vẫn còn bàn trống, chúng tôi vào, đợi bạn nhân viên xếp bàn cho, ngồi ăn ngoài trời dưới ánh nắng ấm áp, trải nghiệm thực sự khó quên ở miền nam nước Pháp, ai cũng nên thử. Nhà hàng mà chúng tôi ngồi có tên là New York, nhà hàng có mũ cho khách đội nếu không muốn bị nắng, và thế là chúng tôi có đồng phục mũ, rất thú vị. Sau khi xem menu, bọn tôi quyết định chọn 1 set 196E và thêm 1 món gà nữa, nhìn menu ghi là set này cho 2-3 người, nhưng với kinh nghiệm đã ăn ở Café de Turin thì 6 người chúng tôi ăn 1 set là ok, huống chi nó còn ghi rõ là có tận 2.2kg thịt ở trong set này. Khi đồ ăn được mang ra, chúng tôi thực sự được tận hưởng đúng chuẩn beefsteak Pháp, thịt mềm, chín vừa, không dai, bữa ăn này tính ra đắt nhất nhưng nó cực kỳ đáng với số tiền bỏ ra, mà hương vị của nó thì nhớ mãi không quên. Hơi tiếc chút là Phương không ăn được đồ sống, vậy nên bọn tôi cố gắng tìm phần nào chín nhất để phần cho Phương, hôm trước đi ăn hải sản cũng vậy, món hàu sống ăn ngon tuyệt mà em ý không ăn được, quá đáng tiếc luôn.

Đổ bê tông vào bụng cho chắc dạ rồi, chúng tôi lại tiếp tục đi, điểm đến tiếp theo là Le Suquet, old town của Cannes, nó là đại diện cho làng chài thời nguyên thủy, dù rằng bây giờ thì cũng chả nguyên thủy cho lắm. Nó nằm trên sườn núi Mont Chevalier, chúng tôi đi lên dốc rồi lên những bậc thang, Nguyệt bảo bọn tôi là đi thì tranh thủ tập squat luôn cho mông to ra, đẩy mông về phía sau, người ngả về trước, cả lũ bắt đầu làm theo. Ngôi làng này nhìn ra vịnh, có 1 tu viện ở trên đỉnh, từ đó có thể nhìn được toàn cảnh Cannes, ở ngay phía dưới tu viện có 1 dàn hoa tử đằng, mấy chị em gái tranh thủ kéo nhau ra chụp ảnh.

Chúng tôi cũng mò lên trên tu viện với mục đích là tìm nhà vệ sinh, nhưng mà muốn vào trong lại phải mất tiền mua vé nên thôi, mà cũng không thấy nhà vệ sinh nào cả. Ra khỏi tu viện, đi thêm 1 đoạn là Notre-Dame de l’Espérance, 1 nhà thờ cổ nổi tiếng ở Cannes, nhưg mục tiêu chính của chúng tôi vẫn là tìm nhà vệ sinh nên không vào nhà thờ. Trước mặt nhà thờ, trong sân có 1 đoàn tàu, du khách có thể ngồi lên và nó sẽ chở đi quanh khu làng cổ này, cạnh đó là 1 đoạn tường cổ đã bị phá hủy chỉ còn lại 1 chút, mọi người có thể leo lên đó để nhìn và chụp ảnh toàn cảnh Cannes. Kế tiếp chúng tôi lang thang đi gần như hết mọi ngóc ngách của làng, vẫn không thấy nhà vệ sinh nào cả, tôi đã phải cố gắng vừa đi vừa khép chân, nhưng đi với cái hội AMI này thì có bao giờ dừng cười được đâu, tôi phải gào lên “đừng có làm chị cười nữa, sắp ra đến nơi rồi đấy”. Vòng vèo mãi mà mục tiêu không thấy đâu, trong khi sắp vỡ van rồi, tôi check map, nó báo rằng cách chỗ chúng tôi 200m có nhà vệ sinh. Đi theo chỉ dẫn đến nơi mà nhìn quanh chả thấy cái mục tiêu mình cần đâu, hóa ra nó núp trong góc của 1 khu nhà cũ, ơn giời, cuối cùng cũng được xả van chứ không nó sắp vỡ tràn bờ đê đến nơi rồi. Sau khi nhẹ nhõm, chúng tôi quyết định đi về, trên đường đi ra ga, có 1 hàng trà sữa ở bên đường, 4 chị em liền phi vào mua 3 ly, giải tỏa cơn thèm. Ở Việt Nam, thích là có thể mua dễ dàng, nhưng ở đây thì hơi bị hiếm, nhưng uống rồi thì thấy nó cũng bình thường, không có gì đặc sắc cho lắm, cái đặc sắc nhất là giá 1 cốc bằng 2-3 cốc ở VN rồi.

Trên chuyến tàu về, tôi buồn ngủ nên có chợp mắt chút, và rồi được Linh đánh thức, bởi vì có 1 anh cảnh sát đến hỏi vé của chúng tôi, tôi cất hơi kỹ nên mãi mới lấy ra được. Trước đó mọi người có thắc mắc là sao chả có ai kiểm tra vé, lỡ ai đi lậu thì sao, với kinh nghiệm từng đi tàu cao tốc ở Hàn, tôi có giải thích rằng hệ thống camera khắp nơi, chưa kể là do ý thức tự giác của mọi người nữa, nhưng vẫn có kiểm tra bất chợt, và đến hôm nay chúng tôi đã được trải nghiệm. Thời điểm chúng tôi ở bên này, do sắp tới sẽ diễn ra Olympic ở Pháp, Euro ở Đức nên an nình được thắt chặt hơn, thêm nữa là khi chúng tôi mới sang thì lại xảy ra 1 vụ đánh bom ở Nga, vậy nên chúng tôi có thể ngày ngày được ngắm nhìn các anh cảnh sát vũ trang tận răng ở khắp mọi nơi. Do buổi trưa đã ăn đẫy thịt nên chúng tôi quyết định bữa tối sẽ làm lẩu, vậy nên chúng tôi mò lại khu phố cổ Nice để tìm lại cửa hàng rau củ sáng hôm qua, đi lòng vòng 1 hồi không thấy, thật may nhờ Diệp hay quay chụp nên mở lại ảnh ra xem mới thấy tên cửa hàng, rất nhanh chóng chúng tôi đã tìm ra nó. Tôi và Nguyệt vào tìm mua rau và hoa quả, trong khi mọi người tranh thủ đi sang siêu thị nhỏ ở đối diện để xem có gì cần mua không. Lúc này là 8h tối, cũng không còn nhiều thứ trong cửa hàng, tôi và Nguyệt chọn mãi cũng lấy được ít nấm, rau cải và cà chua. Ở bên siêu thị còn chán hơn, mãi mới chốt được 2 khay xúc xích và thêm 1 hộp soup rau củ, bánh mỳ. Khi về đến nhà, ai cũng mệt và đặc biệt đau chân do tác dụng của việc vừa đi vừa squat, thế nên bữa tối nay được nấu bởi Master Chef Đinh, với sự trợ giúp của tôi và Linh. Tôi mò được trong tủ bếp có ít mỳ, bánh, gia vị thì không có gì dùng được ngoài lọ muối hạt. Bữa tối tuy không được đầy đủ như ở nhà, nhưng vẫn vui và no bụng, Nguyệt quá mệt nên chỉ ăn 1 ít rồi đi ngủ, tôi thì vẫn tâm huyết với sự nghiệp giặt giũ và thu quần áo từ ban công vào, dù sao ngày mai chúng tôi cũng sẽ rời khỏi nơi này để đi sang Ý. (To be continued…)

- France – Italia 2024 (1)
- France – Italia 2024 (2)
- France – Italia (3): Trải nghiệm Fast&Furious
- France – Italia (4): Buổi lễ đáng nhớ ở Antibes
- France – Italia (6): Bye France, Ciao Rome
- France – Italia (7): Dầm mưa ở Rome
- France – Italia (8): Chạy sô ở Vatican, tạm biệt Rome…
- France – Italia (9): Được chào đón ở Torino
- France – Italia (10): Trải nghiệm mây mù trên đỉnh núi
- France – Italia (11): Ấm áp ở Santena, tạm biệt châu Âu