Ngày bé, Tết đối với tôi là bố mẹ sẽ tay xách nách mang rất nhiều đồ về, khi đó cái tủ lạnh Liên Xô cũ mới được cắm điện và nhét đầy đồ ăn, hết Tết nó lại được nghỉ ngơi cả năm đợi Tết sau. Cái tủ lạnh đó với 1 đứa trẻ con như tôi là cả 1 thế giới diệu kỳ, nhất là ở ngăn đá sẽ có tuyết, và tôi sẽ len lén mở tủ lạnh ra lúc không có ai, thò tay vào lấy ít tuyết ăn. Bố mẹ tôi là giáo viên nên sẽ được nghỉ Tết sớm, mẹ sẽ dắt tôi đi chợ, trẻ con chỉ hóng là đi chợ thì sẽ được mua bánh rán đường. Ngày bé, bánh rán đường, trứng vịt lộn là thứ xa xỉ với tôi, vì phải cuối tuần mới được mẹ dắt đi ăn. Trứng vịt lộn ngày đó giá 2k/1 quả luộc rồi, ngồi ăn trên vỉa hè cạnh 1 con ngõ nhỏ trên phố Đội Cấn, mẹ bảo trứng đắt lắm, nên phải tiết kiệm, không thể tuần nào cũng ăn được. 2k ngày đó với 1 đứa bé là có thể mua được cả thế giới, tôi nhớ mình từng để dành được 2k, quyết định mua quà sinh nhật cho chị gái, mua hẳn 1 quyển sổ 1,5k, định dùng 500d còn lại mua ô mai thì tiền gói quà cũng rút nốt 500d cuối cùng đó, cứ ngồi tiếc mãi gói ô mai không bao giờ được mua.
Nhà tôi ngày xưa còn hay gói bánh chưng, buổi tối sẽ bày ra ở phòng khách, người lớn ngồi gói mấy chục cái bánh, trẻ con thì ngồi chờ được gói cái bánh bé tí cho mình, có thể cho thật nhiều thứ mình thích vào. Hồi đó 2/3 cái sân sau nhà là chuồng gà, nhưng ông bà vẫn để 1 góc sân xây 1 cái bếp lò, để 1 cái nồi siêu to siêu cao, mỗi năm lại nổi lửa 1 lần để luộc bánh chưng. Tôi thích canh bếp lửa vì có thể ngồi nghịch, cũng như chờ khoai nướng chín, mình có thể xí củ nào to nhất trước. Đến năm 97 thì phá hết để xây nhà trên chỗ sân sau đó, bếp luộc bánh chuyển sang sân trước, nhưng đổi thành bếp lò bé, nồi cũng bé hơn, bánh cũng gói ít hơn rất nhiều. Năm cuối cùng mà nhà tôi còn gói bánh chưng là hồi tôi học năm 1 hay 2 đại học gì đó, bếp lò cũng ra đi luôn từ hồi đó.

Tối 30 năm nào cả đại gia đình nhà tôi sẽ cùng nhau ăn tất niên, hồi trước còn ăn cỗ bàn bình thường, chứ sau này đổi thành mỗi năm ngồi vắt óc nghĩ và trưng cầu ý kiến xem năm nay tất niên ăn gì. Có năm tôi dắt cô giáo tiếng Hàn về nhà ăn Tết cùng, năm đó nhà tôi ăn chả cá. Tôi rất nhiệt tình múc 1 bát mắm tôm đầy mời cô giáo ăn, ngửi xong thì cô giáo xin bát nước mắm, còn chị tôi thì mắng tôi vì cái tội dốt, người ta chưa ăn bao giờ thì múc 1 ít thôi để người ta thử xem thế nào, đây múc cả 1 bát đầy thì ai ăn được. Năm nay nhà tôi cũng lại ăn chả cá, nhưng cô giáo tiếng Hàn thì đã về nước 4 năm rồi, cũng bị mất liên lạc khá lâu rồi. Đã có ăn tất niên thì cũng có chụp ảnh, sáng mùng 1 nào cũng sẽ tụ tập đông đủ để chụp ảnh đầu năm, thủ tục này hàng năm mất độ tầm 2 tiếng mới xong. Về sau ai cũng oải với cái thủ tục chụp ảnh này nên quyết định giải tán không chụp cả đại gia đình nữa, nhà nào thích thì chụp nhà đó. Mẹ tôi là người rất thích chụp ảnh, mà ngay sau nhà là cái ngân hàng to đùng, năm nào nó cũng có cây đào to trước cửa, và thế là địa điểm chụp ảnh của gia đình tôi được chuyển sang bên ngân hàng, ngoài ra thì ngõ nhà tôi, các nhà sẽ treo cờ rợp cả ngõ, đó cũng là 1 background để chụp khá đẹp.
Tết bây giờ khác với ngày xưa rất nhiều rồi, cũng chán đi dần, có lẽ do lũ trẻ con ngày xưa đã lớn, cuộc sống cũng thay đổi rất nhiều rồi…